Con người quả thật có hai phần Phần con và phần người, phần con chính là những liên kết đơn giản nhất giữa bộ não và cơ thể, phục vụ cho các nhu cầu mang tính bản năng để sinh tồn. Phần người là lớp liên kết bên trong não hoặc cũng có thể là tổng hợp các liên kết bên trong và bên ngoài tạo nên một tổng thể, phần tổng thể này cho con người phát hiện nhiều hơn về triết lý, về kiến thức và cảm xúc sâu sắc chứ không đơn thuần theo bản năng. Tất nhiên, chúng ta rất khó để tìm thấy ranh giới giữa hai phần này, thậm chí trong mỗi hành vi của một người hiện đại đều bao gồm cả hai phần, tuy nhiên có thể có một khẳng định rằng khi con người càng thu nạp nhiều kiến thức và tâm hồn càng sâu sắc thì phần não trong của người đó càng rộng, hay nói cách khác, khi người ta đã nạp đủ một lượng kiến thức nhất định, người đó sẽ khám phá ra phần "đại hang động" trong con người mình, sự khám phá này sẽ khiến chính họ cảm thấy nhỏ bé, đó là lý do vì sao họ cảm thấy cô đơn, cảm thấy thiếu gì đó cho...
【中文下面】♥♥♥ Lần gần đây nhất bạn òa khóc khi đọc một cuốn sách là khi nào? Với mình , trừ lúc mình đọc mấy tiểu thuyết Ngôn tình thời còn chưa tròn đôi mươi thì mới hôm trước thôi, Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu của tác giả Rosie Nguyễn đã khiến mình òa khóc trong đêm. Có lẽ bởi những ngày trái tim bị dồn về quá nhiều hờn tủi, cũng có lẽ thân thể này nằm sâu dưới tầng áp lực chỉ đang kiếm tìm ngòi châm cho một giấc ngủ no đầy, và cũng có lẽ Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu v ừa nói cho mình thấy nửa phần tuổi trẻ vừa qua mình đã lỡ mất điều gì. Để rồi òa khóc cho rửa trôi cái muộn phiền ấy, cho phá vỡ tĩnh lặng của giấc mơ tuổi trẻ, cho chảy tan lớp băng lạnh đang phủ bọc lấy trái tim, cho tâm hồn lại sống dậy. Một cuốn sách hay vẫn là thứ vớt rỗi linh hồn mình dù đang đắm mình trong bể chứa của cô đơn, hay đang chìm dần xuống đáy tầng không hy vọng. Nay mình hai mươi lăm, vẫn chưa muộn phải không? ♥♥♥ 你最後一次為了看一本書而大哭泣是什麼時候? 於我,除了看一些愛情小說那世紀二十年代,就前天 “青年值錢”由Rosie Nguyen...